Trang chủ Vấn đề & Dư luận Noi theo Các Mác, Lê nin, Hồ Chí Minh, chúng ta hãy vượt qua chính mình
Noi theo Các Mác, Lê nin, Hồ Chí Minh, chúng ta hãy vượt qua chính mình PDF. In Email
Vũ Duy Phú   
Chủ nhật, 16 Tháng 5 2010 15:26

Sáng  11 – 5, NXB Sự thật – Chính trị QG họp báo giới thiệu các tác phẩm nghiên cứu về thân thế sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh ấn hành nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh của Người. Tại đây, tôi có nêu vấn đề: Năm 1924, trong Báo cáo Về Đông Dương với Quốc tế CS, Cụ Hồ có viết: (đại ý) Chủ nghĩa Mác dựa trên biện chứng lịch sử, nhưng là lịch sử nào? Lịch sử châu Âu, mà châu Âu thì chưa phải là toàn bộ lịch sử nhân loại. Tại Đại hội II của đảng năm 1951 ở Kim Bình, Tuyên Quang - Đại hội đã đổi tên đảng thành Đảng Lao động Việt Nam và cụ Hồ được bầu làm Chủ tịch đảng - có tôn chỉ mục đích: Đảng đoàn kết mọi đảng phái chính trị, không phân biệt tôn giáo, giai cấp, già trẻ miễn là có lòng yêu nước để cùng toàn dân xây dựng và bảo vệ tỏ quốc. Năm 1946, tại phiên họp QH đầu tiên, có đại biểu hỏi cụ là đại biểu của đảng phái nào, cụ đã trả lời “Tôi là Đảng Việt Nam”. Xâu chuỗi các sự kiện này, phải chăng chúng ta đã có thể hiểu rõ tư tưởng Hồ Chí Minh? Nhưng tại sao chúng ta vẫn cứ lồng ghép nền tảng lý luận Mác Lê với tư tưởng HCM? Và, tại sao chúng ta không làm rõ tư tưởng vĩ đại ấy trong cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM?
Hôm nay bất ngờ nhận được bài viết sau đâu của ông Vũ Duy Phú, thật là đồng thanh tương khí, xin post lên để bạn bè tham khảo. Do sever hạn chế, xin chia làm ba phần
 


Noi theo Các Mác, Lênin, Hồ Chí Minh,
chúng ta có thể tự vượt qua được chính mình,
đổi mới mạnh mẽ hơn nữa để ổn định xã hội
và phát triển bền vững

Kính gửi Trung ương Đảng
Tài liệu trình bầy quan điểm và kiến nghị, góp phần
chuẩn bị cho Đại hội Đảng lần thứ XI

Kính gửi: Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh
                 Trường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang
                 Các Đ/C Uỷ viên Bộ Chính trị và Uỷ viên TƯ Đảng
                 Lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương
                 Lãnh đạo và Thư ký khoa học HĐ LL TƯ   


Thay lời nói đầu:
Sinh ra trong một gia đình cách mạng, tôi đã tham gia hoạt động bí mật từ trước CM tháng 8, lại đã học qua hệ chính quy Mác – Lê tại trường Nguyễn Ái Quốc, sau đó lại học Mác - Lê lần nữa tại đại học LX, và cả khi nghiên cứu sinh tại Hungary, chưa kể hầu như không “tuần chay” chỉnh huấn lớn nào, không đợt học tập chính trị quan trọng nào là tôi không có mặt. Suốt đời tận tuỵ với công tác Đảng và Chính quyền, nên cũng như hầu hết các Đ/C, tôi có thể tự hào mà cho rằng tính kiên định CM của mình là thuộc loại số một ! Luôn luôn tự ngẫm rằng, dầu cuộc sống còn bao khó khăn, đất nước còn khá nhiều khiếm khuyết, tiêu cực, lãnh đạo nhiều nơi cũng còn những hạn chế, sai sót, song nhìn tổng thể, đất nước ta đã có những bước phát triển vượt bậc kể từ khi Đảng phát động Đổi mới.Vậy mà, tôi cũng rất băn khoăn, khi thấy người ta tranh luận đúng - sai về Mác – Lê ( nào “đã lỗi thời rồi, tại sao còn cứ bám lấy mãi”, hoặc “Tư bản hiện nay còn đang tái bản Mác để nghiên cứu ” ), nên lâu nay tôi cũng không tiếc công sức lần giở các Tuyển tập Mác, Lênin, Hồ Chí Minh ra, muốn xem lại kỹ một lần xem thực hư thật sự nó thế nào, nguyên nhân của sự trì trệ khủng hoảng lý luận hiện nay là do đâu để tham gia góp ý về đường lối cách mạng với Đảng.
Gần đây, tôi lại được đọc khá nhiều bài viết sâu sắc của các cán bộ lão thành cách mạng, và cán bộ khoa học hàng đầu, trong số đó đặc biệt có một tài liệu dài 14 trang viết tóm tắt kết quả nghiên cứu rất nghiêm túc của một Nhóm các chuyên gia cao cấp về chính trị, quản lý nhà nước và khoa học công nghệ ở trong nước. Thực ra nhiều điều mới nhận ra của tôi sau đây có thể không mới lắm đối với rất nhiều các Đ/C lãnh đạo, song cũng có rất nhiều Đ/C, kể cả phần lớn các cán bộ lãnh đạo thế hệ Đổi mới, vì hoàn cảnh chỉ được học tập các giáo trình “cơ bản” do hệ thống “chính luồng” biên soạn, chưa có điều kiện hoặc trách nhiệm nghiên cứu Mác – Lê đến nơi, đến chốn, rồi rất bận rộn lao ngay vào với công việc lãnh đạo cụ thể, nên chắc rằng những nội dung trình bầy của chúng tôi sau đây cũng có thể có ích, giúp tự bổ sung thêm cơ sở lý luận trong dịp chuẩn bị Đại hội Đảng lần này. Nội dung trình bầy sau đây đã được đưa công khai lên mạng Internet 5-6 tháng nay để lấy ý kiến góp. Rất nhiều cán bộ trong và ngoài đảng đã tán thành và tham gia góp ý cho thêm sâu sắc. Nay tôi xin đúc kết lai, kính trình với Trung ương. Đương nhiên lý luận còn có thể “du di”, thực tiễn mới là chân lý cao nhất !

Bài viết gồm 5 phần:
1. Làm rõ những nội dung, nguyên nhân và thời điểm Các Mác, Ănghen và Lênin đã dũng cảm tự vượt qua chính mình
2. CNXH đích thực không phải là một bộ phận sinh ra từ Mác, Ănghen và Lênin, và nhất định sẽ thành công
3. Việt Nam không thể có CNXH đích thực nếu vẫn chỉ dựa mãi vào mỗi một CNCS Mác – Lê, và cần phải cương quyết đồng bộ tiến lên
4. “Thời kỳ quá độ lên CNXH” ở nơi nào trên thế giới hiện nay là đáng trông chờ, tin cậy nhất để tham khảo học tập, liên kết hợp tác xây dựng nền văn minh chính trị toàn cầu (CNXH đích thực) ?
5.  Cùng nhận rõ và tham gia ngăn chặn có hiệu quả hai kẻ thù lớn, nguy hiểm nhất hiện nay của cách mạng XHCN ở Việt nam và trên toàn thế giới .

Sau đây tôi xin giải trình cụ thể

1. Làm rõ những nội dung, nguyên nhân và thời điểm Các Mác, Ănghen và Lênin đã dũng cảm tự vượt qua chính mình

 Vẫn biết Học thuyết Mác có rất nhiều nội dung tuyệt diệu, Phương Tây còn đang in lại “Tư bản luận” để nghiên cứu,  song bây giờ tôi mới vỡ lẽ ra, rằng  sự phê phán, trối bỏ, thậm chí lên án bởi nhiều người trên thế giới đối với một số nội dung, quan điểm trong học thuyết đấu tranh giai cấp và Chủ nghĩa CS của Mác là hoàn toàn có lý . Hiện tượng “Ông nói gà, bà nói vịt”, tranh luận lung tung bao nhiêu năm qua, chính là ở chỗ hiểu sai, hiểu nhầm và hiểu chưa đầy đủ CN Mác, và không hiểu lẫn nhau ở chỗ này. Cụ thể như sau:

1/ Học thuyết Mác có những bộ phận chính sau đây: a)Triết học, b)chính trị, kinh tế, xã hội học, c) Giai cấp và giai cấp đấu tranh, d) Chủ nghĩa Mác về đấu tranh giai cấp (Chủ nghĩa Cộng sản) v.v… Đó là một trong những công trình khoa học vĩ đại nhất ở thế kỷ 19 của cả Loài người, đã được thừa nhận và vận dụng rộng rãi trên toàn thế giới (cả Tư bản và XHCN , ngay thời điểm 2009 này tại nhiều nước TBCN đang còn tái bản Mác để nghiên cứu tiếp học thuyết Mác về phép biện chứng, về CNTB, nhằm tìm ở đấy các vấn đề lý luận cơ bản liên quan đến khủng hoảng toàn cầu, cơ hồ vạch được ra lối thoát). Nên Loài người sẽ không thể “quên đi” CN Mác như nhiều người tưởng tượng.

2/ Chỉ riêng có bộ phận thứ tư, phần d) nói trên: Chủ nghĩa Mác, Chủ nghĩa Cộng sản, là có vấn đề phải xem xét, phân biệt cho kỹ từng phân kỳ (sự tiến hoá) của nó. Sau đây tôi chỉ tập trung nói về phần thứ 4 , phần d) những tư duy, chủ trương, đường lối cách mạng vô sản của Mác, vì nội dung này đã gây ra tranh luận, gây mơ hồ, mâu thuẫn rất nhiều trên thế giới.

3/ Lý do phải xem xét lại thực ra đã rõ từ lâu đối với các giới học thuật nghiêm túc, có điều kiện nghiên cứu chuyên nghiệp, nhất là từ sau sự kiện Liên Xô tan rã không một chút ngẫu nhiên. Nhưng đối với rất nhiều người, do sự nhận thức chưa sâu, hoặc thiếu tư liệu, thông tin, thiếu điều kiện nghiên cứu nghiêm túc . . .nên có thể nói đã tạo ra những sự lẫn lộn, lầm lạc to lớn, dai dẳng và rất tai hại. Tôi xin nói rõ, tôi đã lẫn lộn và từng bước đã tự nhận thức lại cho chính xác hơn như thế nào.

4/ Điều quan trọng mà tự tôi đã nhận thức và tự khẳng định thật rõ là:
Một là: Động cơ đưa ra Chủ nghĩa Cộng sản của Các Mác là rất nhân đạo, động cơ là chân chính: Khi giai cấp tư sản bắt đầu tích luỹ để công nghiệp hoá, với cơ chế kinh tế thị trường sơ khai, tích luỹ tư bản man rợ ban đầu, thì xã hội tư bản ở cuối thế kỷ 17 - đầu tk 18, đặc biệt là ở Anh, hiện tượng người bóc lột người diễn ra dã man cùng cực. Mác tự thấy bổn phận phải tìm cách lý giải một cách khoa học cơ chế bóc lột dã man, nhưng lại thúc đẩy tăng trưởng xã hội rất mạnh của CNTB - kết quả nghiên cứu của Ông đã được ghi lại trong bộ Tư bản luận - , và hơn thế, Mác cho rằng phải tìm cách làm sao xoá bỏ được cái chế độ người bóc lột người dã man thậm tệ ấy - từ kết quả nghiên cứu ban đầu, trong Ông đã hình thành lý luận về đấu tranh giai cấp, về CN Cộng đồng (Khái niệm “chủ nghĩa” là do sau này Ănghen và các đồng chí khác của Mác gắn vào, chữ “cộng đồng” đã bị dịch sai thành “cộng sản”).
Hai là: CNCS của Mác có hai điểm về đường lối thực hiện người ta không thể chấp nhận, nhất là ở các nước Tư bản, và các nước đã có nền độc lập dân tộc, khi họ đã ở một trình độ xã hội phát triển nhất định:
1.Tuy nhiều mục tiêu là rất tốt đẹp, và hoàn toàn nhân đạo, nhưng lại quá ảo tưởng, xa vời với thực tế cuộc sống, ngay đối với thế kỷ 21 hiện nay. Chỉ nêu một ví dụ: Mác đề ra mục tiêu đấu tranh cho một xã hội, trong đó mọi người đều được: “làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu”. Nhưng nhu cầu con người biết thế nào cho vừa (?), hơn nữa, với chủ trương bình đẳng dàn đều, nhân đạo “hưởng theo nhu cầu” như vậy sẽ làm mất động lực sáng tạo, người xiêng năng, người tài cũng được hưởng như người lười, người dốt thì làm sao mà xã hội tiến lên được, và vì vậy hầu hết những người tài năng, cần cù họ không chịu ! Hoặc “lao động sẽ trở thành niềm vui”, “nhà nước sẽ tự triệt tiêu”. Có thể những điều đó là mục tiêu của Loài người thế kỷ 23, 24 gì đó, hoặc không bao giờ có được, nên những mục tiêu đó là xa vời đối với những thế hệ đang sống hiện nay đến mức thực tế trở thành ảo tưởng ! 
2. Biện pháp đấu tranh lại rất cứng rắn, thậm chí không kém phần tàn bạo: “Chế độ xưa ta mau đập tan tành”, “Đấu tranh này là trận cuối cùng”, đấu tranh này là “Một mất, một còn”, là giải quyết tận gốc vấn đề “Ai thắng ai”, là không thể chấp nhận mọi tàn dư của chế độ tư bản, phải tiêu diệt cả mầm mống sinh ra nó . . .vô tình đẩy loài người thành hai cực đối lập nhau không đội trời chung ! (Biện pháp của Mác là nhân đạo đối với lớp người cùng khổ, song lại mở đường cho những hành động rất tàn bạo đối với những lớp người giầu có, những doanh nhân và tư bản tiến bộ - là đầu tầu tạo ra sự phát triển xã hội) bằng cách nói thẳng sẽ tiêu diệt giai cấp tư sản, dùng bạo lực tước đoạt để công hữu hoá toàn bộ tư liệu sản xuất, xoá bỏ cơ chế thị trường, tập thể hoá và kế hoạch hoá tập trung sản xuất, thực hiện nền chuyên chính vô sản . . . Đó là những chính sách và biện pháp cơ bản, chính yếu nhất của CNCS phân kỳ I. Thực tế đã chứng tỏ, bằng cách đó sẽ không bao giờ đạt được mục tiêu.

Đó chính là nội dung và hậu quả của CNCS cảu  Mác về đấu tranh giai cấp , là đường lối của Quốc tế CS I do Mác lập nên (Là phản ảnh bầu nhiệt huyết, sự bồng bột tuổi trẻ thời 35 tuổi của Mác và Ănghen)

Quốc tế CS I đã chủ trương sử dụng những giải pháp không thực tế là dùng bạo lực tiêu diệt tận gốc chế độ tư bản cũ để xây dựng một chế độ mới hoàn toàn, trong sạch, tốt đẹp, phủ nhận tính kế thừa, tính liên tục trong sự tiến hoá của Loài người. Cách làm đó vừa không hiện thực, vừa không hợp lòng người, tạo ra một quan điểm cứng nhắc “nhị nguyên”: không ta, là địch; ta - địch không đội trời chung, nên đã trở thành một sai lầm quan trọng về biện pháp đấu tranh.

Chính vì vậy, một mặt, sau hàng loat những thất bại trong đâu tranh bạo lực của giai cấp công nhân nhằm tiêu diệt chính quyền tư bản tại các nước Châu Âu, mặt khác, càng ngày chế độ tư bản càng phát triển và tự hoàn thiện, tự tìm tòi những chính sách xã hội hoá cần thiết bước đầu, và tại nhiều nơi, giai cấp công nhân đã lợi dụng chế độ dân chủ tư sản để tranh đấu một cách hoà bình tại các công xưởng và trên nghị trường, và đã đạt được những thắng lợi ban đầu, vì vậy, Quốc tế CS I  dần dần tan rã, do hầu hết các nước Châu Âu không hưởng ứng. Trên thực tế đó, Mác, và Ănghen, về cuối đời dầy dạn kinh nghiệm của các Ông, đã có những nhận định mới và đưa ra quan điểm đường lối thực tiễn khác hẳn về biện pháp đấu tranh giai cấp: Giai cấp công nhân có thể lợi dụng thế chế dân chủ và hệ thống chính trị của giai cấp tư sản để đấu tranh không bạo lực giành chính quyền. Đường lối (biện pháp cách mạng) mới đó của chính Mác và Ănghen đã dẫn đến việc ra đời Quốc tế II .

 Quốc tế II chủ trương đấu tranh không bạo lực, công nhân và tư bản có thể hợp tác- đấu tranh hoà bình, có tiếp thu, có kế thừa, tận dụng những thành quả của chủ nghĩa tư bản để xây dựng một chế độ xã hội mới của giai cấp cần lao, của nhân dân lao động. Rất tiếc, sau khi Quốc tế II ra đời, Mác và Ănghen đã già dặn, sâu sắc hơn, nhưng còn rất ít thời gian để chỉ đạo Quốc tế II triển khai sâu rộng đường lối mới này.

Nói tóm lại: Mục đích của CN Mác, CN CS là tốt đẹp, song ở phân kỳ đầu - tức Quốc tế CS I - với đường lối về giải pháp thực hiện là không tưởng, thậm chí sai lầm, và đã được chính Mác và Ănghen nghiên cứu lại để tự vượt qua chính mình, uốn nắn lại, tạo ra  phân kỳ sau – và lập ra Quốc tế II (bỏ tính ngữ Cộng sản đi).
Có người cho rằng: Mác thông minh thật, nhưng thà không có Mác còn hơn.Theo tôi, không đúng: Nếu không có Các Mác, sẽ có một hoặc nhiều Ông “Mác” khác sẽ chỉ được ra lý luận về bóc lột giá trị thặng dư, lãnh đạo đấu tranh gây áp lực buộc CNTB phải tự vượt qua chính nó, tự hoàn thiện dần dần để có CNTB hiện đại được như ngày nay. Vậy, về lý luận đấu tranh giai cấp, tuy Mác và Ănghen đúng về lý tưởng là chính, nhưng cũng đã có những cái sai về đường lối thực hiện, và đã kịp thời tự vượt qua được những cái sai của chính mình . Đấy chính lã chỗ nhiều người không rõ, do bị thiếu thông tin, do n/c chưa sâu, nên đã lẫn lộn, tạo ra những tranh luận nhiều nhất về lý luận đâú tranh giai cấp của CN Mác.

Còn nữa

 
blog comments powered by Disqus

Số khách đang truy cập

Hiện có 10 khách Trực tuyến

Tìm kiếm

Đã có lượt truy cập